Bài mới nhất
Loading...
29/09/2013

Khói bếp quê

Đã lâu lắm rồi tôi không còn bắt gặp những lọn khói bếp quê. Những lọn khói bay lang thang trong những buổi sớm mai. Những lọn khói pha lẫn rất nhiều mùi thơm đặc mùi đồng quê. Mùi của ruộng đồng, mùi của phù sa bồi bãi, mùi của gạo thơm, mùi của những giề cơm cháy giòn khấu, mùi của cá kho quẹt... tất cả những thứ mùi đặc trưng ấy thường gắn với tuổi thơ của những ai đã từng một thời sống và lam lũ với ruộng đồng.

Khói bếp quê

Với tôi, những lọn khói bếp gắn với kỷ niệm tuổi thơ tôi. Tuổi thơ mà tôi đã từng sống với bà nội. Hồi ấy, nhà tôi ở trong đồng. Để tôi thuận lợi trong việc đi học cha tôi bèn gửi tôi ở nhà nội. Bà nội nấu ăn cực ngon, tôi khoái nhất 2 món của nội nấu. Một là món cơm cháy giòn giòn, thơm thơm, bám dưới đít nồi mỗi khi nội chiết cơm sang nồi khác. Với những đứa trẻ háu ăn như tôi ngày xưa là cực quý. Mỗi lần được nội đưa cho giề cơm cháy, tôi chạy thẳng ra tận ngõ vừa đón gió, vừa ăn thật ngon lành. Món thứ hai là món cá lóc đồng nội kho thật là tuyệt. Cá lóc đồng hồi ấy, mỗi lần ông nội đi tát đìa về, bà nội bắt những con to bằng "bắp chuối". Cái đầu cá nội nấu canh chua, phần còn lại nội đem kho. Những bữa ăn của tuổi thơ trở thành những ký ức tươi đẹp mãi trong tôi.

Ngày này, dù ở quê hay ở phố đa phần sử dụng bếp gas vì sự tiện lợi. Đôi khi bỗng thèm nhìn thấy những lọn khói bay trong chiều hoàng hôn hay bỗng thèm được ngửi mùi khói bếp, tôi chỉ biết chép miệng bảo rằng: Khói bếp quê ơi, còn đâu... 

Trần Hồng Linh

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 
Toggle Footer